HỖ TRỢ HỌC SINH BỊ CHẤN THƯƠNG TÂM LÝ THỜI THƠ ẤU: LỜI KHUYÊN CHO PHỤ HUYNH VÀ CÁC NHÀ GIÁO DỤC

Trẻ em bị chấn thương tâm lý muôn vàn cách khác nhau. Những trải nghiệm nầy chính là những nguy cơ đáng kể gây suy yếu thể chất, làm sa sút kết quả học tập, và chủ yếu là làm suy giảm chất lượng đời sống. Bắt đầu từ năm 1995, cuộc nghiên cứu về những Trải nghiệm Bất lợi Thời Thơ ấu (tại Hoa Kỳ) đã theo dõi hơn 17,000 trẻ em để khảo sát độ phổ biến của chấn thương tâm lý tuổi thơ và những tác hại liên quan.
Cuộc nghiên cứu nầy cung cấp thông tin quý giá nhưng đáng buồn về tỷ lệ chấn thương trong đời sống trẻ em. Những nguyên nhân phổ biến gồm bạo hành thể xác (28%), sống trong gia đình xử dụng chất gây nghiện (27%), thiếu thốn tình cảm (25%), cha mẹ ly thân hoặc ly dị (24%), lạm dụng tình dục (21%), có thân nhân bệnh tâm thần (20%) và chứng kiến bạo hành gia đình (13%). Ít nhất là hai phần ba thành phần tham gia cuộc khảo sát ghi nhận tối thiểu một nguyên nhân, và 20% ghi nhận từ 3 nguyên nhân trở lên.
Càng nhiều trải nghiệm, và trải nghiệm càng nặng nề thì tác hại đến sự phát triển của các em càng nghiêm trọng. Trường học có cơ hội đặc biệt cũng như trách nhiệm giúp trẻ phục hồi sau chấn thương và phát triễn kỹ năng cần thiết để thành công trong học tập và trong xã hội. Việc nầy bắt đầu từ đào tạo nhân lực hiểu biết về chấn thương tâm lý và những cách can thiệp hữu hiệu.

CÁC NGUY CƠ GÂY CHẤN THƯƠNG TÂM LÝ

Một số đặc điểm của cá nhân hay hoàn cảnh đi đôi với nguy cơ trải nghiệm chấn thương tăng cao:
• Có mặt gần một biến cố chấn động tâm lý
• Trải nghiệm một sự kiện chấn động tâm lý trong quá khứ
• Đã hoặc đang mang bệnh tâm thần, hoặc mang một khuyết tật nào đó
• Phụ huynh xử dụng chất gây nghiện hoặc mang bệnh tâm thần
• Bị cô lập hoặc thiếu sự hỗ trợ xã hội
• Căng thẳng trong gia đình
• Mất người thân hoặc sự sợ hãi mất người thân
• Đặc điểm cộng đồng
• Mức độ phát triển
• Mức độ nghèo khó Trẻ thường dễ bị tổn thương nhất khi: Không được sống trong gia đình, chứng kiến bạo hành gia đình, gia đình có tiền sử bệnh tâm thần, hoặc chứng kiến người lớn khổ sở nghiêm trọng bởi một biến cố.
• Trẻ đã mang bệnh tâm thần trước khi sự kiện chấn động xảy ra.
• Trẻ thiếu sự hỗ trợ của bạn bè hay gia đình.
• Trẻ đã từng chịu đựng những sự kiện chấn động tâm lý trước đó.
They're so cuteee together

DẤU HIỆU CẢNH BÁO.

Nếu bất kỳ triệu chứng nào sau đây không giảm sút theo thời gian, nếu những triệu chứng đó ảnh hưởng nặng nề đến khả năng sinh hoạt bình thường của trẻ, hoặc nhận thấy thay đổi đáng kể, thì trẻ có thể cần được giới thiệu đến chuyên gia tâm thần.
• Gián đoạn hoặc cắt đứt quan hệ bạn bè
• Suy giảm năng lực hoặc không còn quan tâm đến những sinh hoạt từng yêu thích.
• Quan hệ gia đình căng thẳng (tăng cường độ phá phách, đả kích người thân, từ chối tham gia sinh hoạt gia đình).
• Học hành sa sút, trốn học, hoặc chú tâm khó khăn.
• Than phiền về sức khỏe mà không có nguyên nhân rõ ràng.
• Thích nghi theo hướng tiêu cực (xử dụng chất gây nghiện, tính khí hung hãn nghiêm trọng).
• Đe dọa làm tổn thương bản thân hoặc người khác.
• Thường xuyên gặp ác mộng hay khiếp sợ bạo lực và chết chóc.
• Thường xuyên diễn lại những sự kiện chấn động tâm lý.
• Rối loạn giấc ngủ (khó ngủ hay ngủ không yên) hoặc rối loạn ăn uống.
• Dễ giật mình, nổi giận, bồn chồn lo lắng, khó chịu, dễ gây hấn.
• Hành động trở lại như trẻ con (mút tay, tiểu dầm, đeo bám người khác, sợ bóng tối).

NHỮNG TÁC HẠI ẢNH HƯỞNG ĐẾN HỌC TẬP:

• Trì trệ phát triển về mọi mặt.
• Tỷ lệ bỏ học cao hơn.
• Kết quả học tập kém hơn (khả năng sắp xếp, giải quyết vấn đề, và xử lý thông tin bị giảm thiểu).
• Tỷ lệ bị tạm đình chỉ và bị đuổi học cao hơn.
• Tỷ lệ được đề nghị chuyển sang chương trình giáo dục đặc biệt cao hơn. • Phản ứng cảm xúc hay triệu chứng của chấn thương có thể tác động tiêu cực đến khả năng tập trung và trí nhớ.

NHỮNG ĐIỀU CẦN LÀM:

Người lớn có thể giúp gầy dựng lại cảm giác an toàn và ổn định cho các em nầy bằng nhiều cách.
• Nhận thức được và tế nhị với những hành vi cá biệt vì đây có thể là biểu hiện của bất an liên quan đến chấn thương tâm lý.
• Hướng dẫn trẻ làm chủ cảm xúc với những phương kế giải quyết hiệu quả.
• Giải đáp thắc mắc liên quan đến những sự kiện gây chấn thương tâm lý một cách thành thật, với ngôn ngữ phù hợp với trình độ phát triển của trẻ.
• Cùng với trẻ thiết lập những phương án bảo vệ sự an toàn cho trẻ rõ ràng và cụ thể
• Giúp trẻ tham gia vào những hoạt động khích lệ tinh thần và thể chất.
• Giúp trẻ bổ xung vốn từ về “cảm xúc” để trẻ có thể diễn đạt cảm xúc cảm xúc của mình dễ dàng.
• Khuyến khích sinh hoạt gia đình để giúp trẻ gẩn gũi thân nhân hơn – Duy trì thông lệ trong gia đình
• Quan sát những thay đổi trong hành vi.
• Để cho trẻ kể lại sự kiện chấn thương tâm lý trẻ đã trải qua, bằng cách nhìn của chính các em, để các em có thể xả được những cảm xúc bị dồn nén và hiểu được những gì đã xảy ra.
• Đáp ứng bình tĩnh và yêu thương, không tỏ thái độ bị sốc hay phán xét. – Trấn an để trẻ hiểu người lớn đang làm mọi việc để giữ an toàn cho các em. – Thiết lập những quy định một cách đồng nhất và kiên nhẫn.
• Luôn nhắc nhở trẻ về sự quan tâm của mình dành cho các em.
• Cho trẻ lựa chọn để trẻ hồi phục cảm giác làm chủ tình hình.
• Khuyến khích và hỗ trợ trẻ.
• Dự đoán những hoàn cảnh/tình trạng gợi nhớ lại sự kiện chấn thương để hỗ trợ trẻ khi cần.
• Cho trẻ có hành vi cá biệt cơ hội để giúp chuyển hướng năng lực các em như giao thêm trách nhiệm hoặc vai trò lãnh đạo.
Love the mood of this photograph #Autumn #Fall #FallLeaves #FallColor #Nature

NHỮNG VIỆC CHUYÊN GIA HỌC ĐƯỜNG CÓ THỂ LÀM:

• Tuân theo thủ tục báo cáo của trường khi nghi ngờ có bạo hành.
• Nếu trẻ không đạt tiêu chuẩn của chương trình giáo dục đặc biệt, xem xét việc áp dụng một vài thay đổi riêng biệt trong chương trình học cho đến khi chấn thương tâm lý được giải quyết (có thể kết hợp những sửa đổi trên vào chương trình 504, * chương trình hỗ trợ học tập cho trẻ bị bệnh tại Hoa Kỳ).
– Sửa đổi hoặc bớt bài tập.
– Dạy kèm thêm hoặc hỗ trợ.
– Gia hạn thời hạn nộp bài.
– Cho phép trẻ rời lớp để gặp chuyên gia tâm lý học đường nếu trẻ chật vật với cảm xúc.
– Giúp trẻ sắp xếp và nhớ bài tập.
– Gợi ý cho người giám hộ hỗ trợ trẻ học tập ở nhà.
– Cùng trẻ tìm hiểu vật gì có thể giúp an ủi như vật kỷ niệm, hoặc đồ dùng của người thân mà trẻ có thể mang theo đến trường.
– Giúp trẻ nhận định phương pháp trấn an hữu hiệu, có thể áp dụng tại trường học, như vẽ, hít thở sâu, tập thể dục.
VAI TRÒ CỦA CHUYÊN GIA HỌC ĐƯỜNG KHI ĐỐI DIỆN VỚI NHỮNG TRƯỜNG HỢP CHẤN THƯƠNG TÂM LÝ Trẻ em trải qua phần lớn tuổi thơ trong trường học, dưới sự chăm sóc và hướng dẫn của nhà trường. Vì vậy, trường học có trách nhiệm giúp trẻ cảm thấy an toàn và được giúp đỡ. Phương pháp hữu hiệu để can thiệp hoặc để tránh chấn thương cần phải kết hợp chặt chẽ với chương trình hỗ trợ sức khỏe tâm thần. Môi trường học đường cần phải có sự cân bằng giữa yêu cầu của kỷ luật nhà trường và quan hệ thương yêu và tin tưởng giữa học sinh và người lớn. Tất cả nhân viên nhà trường rất cần phải biết nhận ra các dấu hiệu cảnh báo những trường hợp chấn thương tâm lý nghiêm trọng và đáp ứng chu đáo với sự hiểu biết về tác hại chấn thương đối với trẻ. Nhiều cộng đồng có tỷ lệ chấn thương tâm lý cao nên toàn bộ hệ thống nhà trường phải được đào tạo, hiểu biết về khả năng tác hại của chấn thương tâm lý, và bảo đảm trường học là nơi học sinh yên tâm thố lộ những trải nghiệm chấn thương của mình.
NHỮNG YẾU TỐ PHỤC HỒI Sự hiện hữu của những yếu tố phục hồi giúp giảm thiểu hoặc loại trừ tác hại của chấn thương tâm lý nơi trẻ. Những yếu tố đó bao gồm:
– Sự hiện diện đáng tin cậy của cha mẹ/người giám hộ tích cực, ân cần, có khả năng bảo vệ trẻ trước những trải nghiệm nghịch cảnh.
– Trẻ nhận thức được chúng được yêu thương, hỗ trợ, và chăm sóc bởi nhiều người lớn gồm thân nhân, thầy cô, và nhiều người lớn khác.
– Hỗ trợ chuyên nghiệp cho trẻ/gia đình.
– Hỗ trợ đồng đẳng và những mối quan hệ xã hội tích cực.
– Kỹ năng đối phó hữu hiệu.
– Khả năng biểu hiện cảm xúc và kêu gọi giúp đỡ lúc cần thiết.
– Kỹ năng giải quyết vấn đề.
– Lòng tự trọng và tự tin cao.
– Có quan hệ với những tổ chức xã hội.
– Lòng tin vào khả năng làm chủ hoàn cảnh của mình
– Tham gia vào một hệ thống tín ngưỡng hay tôn giáo
Phan Phương Thảo (Dịch)
Nguồn: NASP School Safety and Crisis Response Committee. (2015). Supporting Students Experiencing Childhood Trauma – Tips for Parents and Educators. Bethesda, MD: National Association of School Psychologists.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s